Phan Rang tôi thành phố còn rất trẻ.

Đã ngời lên sức sống mới tràn đầy.

Bãi biển xanh, sóng đùa giỡn ngất ngây.

Mùi hương Tỏi đượm nồng say xứ sở.

Bãi bờ xưa nay chẳng còn bồi lở.

Cho những cánh đồng muối trắng mờ sương

Núi Chúa mộng mơ, như chốn thiên đường

Có Ninh Chữ sóng ấp e trìu mến.

Chiều Vĩnh Hy dát nắng vàng mặt biển

Nhộn nhịp trời yến đuổi cánh buồm xa

Cầu An Đông nét đẹp khó phai nhòa

Đã níu bước bao người đi lưu luyến.

Được ngẩn ngơ trong vườn Nho chiều tím

Ngắm Tháp Chàm cổ kính nỗi niềm vơi

Ta bên nhau tay nắm chặt không rời

Thỏa mong ước tìm về nơi bến mới…

By admin