Lên Phước Bình sương sớm còn se lạnh

Lối đường qua cây, đá đứng nghiêng mình

Ánh nắng vàng xuyên kẽ lá lung linh

Mây soi bóng dòng suối nguồn tinh khiết

Đường uốn lượn giữa điệp trùng xanh biếc

Cảnh hữu tình non nước gọi hồn thơ

Vườn quốc gia giàu đẹp chốn hoang sơ

Bướm rộn rã, chim rừng ca lảnh lót

Dáng hiên ngang trên đèo cao chót vót

Tên anh hùng sống mãi với non sông

Người Rắc lây đánh giặc, lập chiến công

Bằng Bẫy đá giữa đại ngàn bát ngát

Chiều Phước Bình sương trắng vờn ghềnh thác

Vườn Bưởi xanh, chuối đơm trái trĩu cành

Đêm bản làng điện sáng ngỡ trăng thanh

Say ánh mắt, chén rượu cần em rót.

By admin